NHỮNG KHÚC HÁT RU

NHỮNG KHÚC HÁT RU
Tôi biết có bài hát, trong đó có câu: “Nếu ai không nhớ/những lời ru của mẹ/sẽ không lớn nổi nên người”. Tôi không dám hát bài này. Lẽ nào mình lại là đứa con bất hiếu? Còn cái chuyện có nên người hay không thì mình không thể tự đánh giá mình được. Chắc già rồi mà vẫn chưa nên người! Tại cố nhớ mấy cũng không sao nhớ nổi một câu nào ngày xưa mẹ mình đã hát ru mình! Hồi ấy còn nằm ngửa, có ai nhớ được gì không nhỉ? Người đặt bài hát rõ ràng có ý tốt. Tại mình dở thì đành chịu vậy thôi.
Nhưng đây là một nỗi đau thật sự. Trong bài thơ Giỗ Đầu Của Mẹ, tôi đã viết:
Giờ thì con đã thấm
không phải chỉ có những nỗi đau thường nhật
xa lắng hơn
là nỗi đau không sao nhớ được
những lời ru của mẹ
cả bao điều mẹ kể
không còn ai dạy con làm thơ…
Ngày xưa không biết mẹ tôi đã ru tôi như thế nào? Thời đó cuộc đời còn tối tăm lắm, có được như bây giờ đâu, dù rằng hiện tại cũng vẫn còn nhiều chuyện khiến bao người phải bất bình, thậm chí, căm giận.
Đời mình đã trải qua những khúc hát ru nào rồi? Ôi, buồn lắm phải không?
Như măng mọc
trong gai góc
dầm chân dưới bùn ao
lớn lên tôi đâu biết
xưa mẹ ru tôi thế nào
chắc là buồn lắm!
chỉ thấy thương con gái
tuổi thơ bom đạn
nựng con
vợ tôi hát nghêu ngao
toàn những bài hành quân ra trận
tôi dẫm chân theo
một hai, một hai
ngày ấy
thế mà vui
giờ tôi đã là ông ngoại
cháu tôi vừa tròn hai tuổi
mẹ cháu lại hát ru bằng nhạc rock
há…hà!há…hà há!
cu Tý cười toe toét
ông ngoại vui như tết
ôm cháu co chân nhại điệu
dangerous!
thoáng sau cháu đã ngủ khì
vậy mà mấy mươi năm trước
buồn lòng kiếm ăn xa quê
người mẹ trẻ nào ru thơ Nguyễn Bính
ạ…ơi…hời…
“lần này chị bước sang ngang…”
bé gái khóc như thét!
lao xao tre làng
tre làng quê tôi nay còn chăng?
nao nao ao bèo
ao bèo vẫn nở tím lặng lẽ?
chắc mẹ tôi xưa
vẫn ru tôi
những câu buồn như thế?
buồn hơn thế?
ạ…ơi…hời…
nxt.

Author: climegaads

4 thoughts on “NHỮNG KHÚC HÁT RU

  1. Theo em biết lời bài hát là :Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người ..(bài thơ Quê hương của Đổ Trung Quân ,được cố Ns Giáp văn Thập phổ nhạc)

  2. Nhất trí với sự thật là: Chính mình không nhớ được lời ru của mẹ ru mình.
    Tôi nhớ được là nghe mẹ ru các em tôi. Vì tôi là anh cả. Sau này nghe mẹ tôi hát ru các cháu trong đó có các con tôi.
    Và tôi ngạc nhiên sao mẹ lại có câu hát hay thế:
    Gió đưa kẽo kẹt cành tre
    Tay cầm tấm áo mà se tấm lòng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *